倉使和詩出奇不窮再次韻四首

宋代 劉克莊
作雨賓春雪餞冬,田家休戚使家同。 魚非人所當加察,馬與民皆不可窮。 政爾和風並暖日,管他雌霓更雄虹。 耿侯非祖荊舒者,預創常平備歉豐。
zuò bīn chūn xuě jiàn dōng   tián jiā xiū shǐ 使 jiā tóng
fēi rén suǒ dāng jiā chá   mín jiē qióng
zhèng ěr fēng bìng nuǎn   guǎn gèng xióng hóng
gěng hóu fēi jīng shū zhě   chuàng cháng píng bèi qiàn fēng