滄浪亭

宋代 蘇舜欽
一徑抱幽山,居然城市間。高軒面曲水,脩竹慰愁顏。 跡與豺狼遠,心隨魚鳥閒。吾甘老此境,無暇事機關。
jìng bào yōu shān   rán chéng shì jiān gāo xuān miàn shuǐ   xiū zhú wèi chóu yán
chái láng yuǎn   xīn suí niǎo xián gān lǎo jìng   xiá shì guān