採藥候潮山宿山頂精藍夜中望海

宋代 謝翱
蛟門南去鳥,此地望迢迢。 積濕侵幡黑,生寒入夢飄。 見燈歸舶夜,聞偈解衣朝。 土植皆為藥,山枝不滿樵。 暗光珠母從,秋影石花消。 擬候槎回漢,寧甘客老遜。 卻尋徐福島,因問秦皇橋。 於彼看日出,羽旌焉可招。
jiāo mén nán niǎo   wàng tiáo tiáo  
shī qīn fān hēi   shēng hán mèng piāo  
jiàn dēng guī   wén jiě cháo  
zhí jiē wèi yào   shān zhī mǎn 滿 qiáo  
àn guāng zhū cóng   qiū yǐng shí huā xiāo  
hòu chá huí hàn   níng gān lǎo xùn  
què xún dǎo   yīn wèn qín huáng qiáo  
kàn chū   jīng yān zhāo