採薇山之巔贈張無夢先生

宋代 郭祥正
先生曰採薇山之巔兮,吾非求為之仙。吾無一畝之宅,一丘之田。 飢食山之薇,渴飲山之泉。岩為吾居兮,鹿為吾馬。 吾豈不足兮,翱翔乎山之間。彼世俗之混混兮,嗟苦短之白日。 此一身之悠悠兮,聊自樂以窮年。彼塵埃之荏苒兮,此雲煙之綿聯。 誰謂才之大兮,慨匠氏之弗取。吾獨幸其弗取兮,森蔥蒼而自全。 粵吾君之為治兮,三王之聖。而吾相之為輔兮,伊周之賢。 吾父吾母兮,皆善終以天算。進何憂而退何憾兮,養吾氣之浩然。 弟子進而贊曰:採薇山之巔兮,其樂也如此。衣曳曳而情飄飄兮,願執轡而往焉。
xiān sheng yuē cǎi wēi shān zhī diān   fēi qiú wèi zhī xiān zhī zhái   qiū zhī tián    
shí shān zhī wēi   yǐn shān zhī quán yán wèi   wèi 鹿    
  áo xiáng shān zhī jiān shì zhī hùn hùn jiē   duǎn zhī bái    
shēn zhī yōu yōu   liáo qióng nián chén āi zhī rěn rǎn   yún yān zhī mián lián 綿    
shuí wèi cái zhī   kǎi jiàng shì zhī xìng sēn   cōng cāng ér quán    
yuè jūn zhī wèi zhì   sān wáng zhī shèng ér xiāng zhī wèi   zhōu zhī xián    
  jiē shàn zhōng tiān suàn jìn yōu ér tuì 退 hàn yǎng   zhī hào rán    
jìn ér zàn yuē   cǎi wēi shān zhī diān   ér qíng piāo piāo yuàn   zhí pèi ér wǎng yān