蔡舍人輓詩

明代 楊士奇
公昔騎驥登周行,握瑜懷瑾鏘鳴璫。凝神月朗髯戟張,溫如綠野熙春陽。 勁如檜柏凌秋霜,後來藩府前經商。在卑不屈高不亢,德厚祿微胡可量。 朔風一旦悽高堂,脫纓垂衰趨故鄉。幡然升雲遊帝傍,迢遙東海徒相望,望公憶公何時忘。
gōng dēng zhōu xíng   huái jǐn qiāng míng dāng níng shén yuè lǎng rán zhāng wēn   chūn yáng    
jìn guì bǎi líng qiū shuāng   hòu lái fān qián jīng shāng zài bēi gāo kàng   hòu wēi 祿 liàng    
shuò fēng dàn gāo táng   tuō yīng chuí shuāi xiāng fān rán shēng yún yóu bàng tiáo   yáo dōng hǎi xiāng wàng wàng   gōng gōng shí wàng