採桑婦

明代 于謙
出門行採桑,路逢遊冶郎。郎君馬上笑相問,問儂何事不梳妝。 妾雲本是農家婦,辛苦從夫立門戶。自來不解施朱鉛,但識荊釵與裙布。 郎君問妾妾不疑,笑殺無端輕薄兒。妾顏如花心似鐵,玉潔冰清天自知。 世間萬物不得齊,或清如水濁如泥。請君前行不須問,好把絲鞭促馬蹄。 馬蹄追風去若箭,儂家掩袂淚如霰。出門明日更相逢,郎君避路羞相見。
chū mén xíng cǎi sāng   féng yóu láng láng jūn shàng xiào xiāng wèn wèn   nóng shì shū zhuāng    
qiè yún běn shì nóng jiā   xīn cóng mén lái jiě shī zhū qiān dàn   shí jīng chāi qún    
láng jūn wèn qiè qiè   xiào shā duān qīng ér qiè yán huā xīn shì tiě   jié bīng qīng tiān zhī    
shì jiān wàn   huò qīng shuǐ zhuó qǐng jūn qián xíng wèn hǎo   biān    
zhuī fēng ruò jiàn   nóng jiā yǎn mèi lèi xiàn chū mén míng gēng xiāng féng láng   jūn xiū xiāng jiàn