彩霓亭

宋代 梅堯臣
高出嶺頭樹,俯窺城下溪。 半山飛急雨,舉手弄晴霓。 曠望已無極,萬緣都與齊。 自嗟來獨晚,征棹苦言西。
gāo chū lǐng tóu shù   kuī chéng xià  
bàn shān fēi   shǒu nòng qíng  
kuàng wàng   wàn yuán dōu  
jiē lái wǎn   zhēng zhào yán 西