採蓮詞

明代 文嘉
搖棹若耶津,紅妝映水新。歌聲何處起,愁殺采香人。 共入荷花去,隔花聞笑語。擊槳濺紅裳,同來採蓮女。 秋水灘灘碧,荷花渚渚香。蕩舟莫擊楫,沙上有鴛鴦。 雙雙採蓮女,各各有春心。誰歌竹枝調,春心應更深。 朝朝採蓮去,暮暮採蓮歸。朝暮空相守,思郎心欲飛。 採蓮復採蓮,花盡恐傷藕。撥棹出花去,女伴爭前後。 舟中採蓮女,岸上遊冶子。兩意暫相窺,無由得雙美。 妾欲向花語,花應對妾羞。溪花與溪女,相妒幾時休。
yáo zhào ruò jīn   hóng zhuāng yìng shuǐ xīn shēng chǔ chóu   shā cǎi xiāng rén    
gòng huā   huā wén xiào jiǎng jiàn hóng cháng tóng   lái cǎi lián    
qiū shuǐ tān tān   huā zhǔ zhǔ xiāng dàng zhōu shā   shàng yǒu yuān yāng    
shuāng shuāng cǎi lián   yǒu chūn xīn shuí zhú zhī diào chūn 調   xīn yīng gēng shēn    
zhāo zhāo cǎi lián   cǎi lián guī zhāo kōng xiāng shǒu   láng xīn fēi    
cǎi lián cǎi lián   huā jǐn kǒng shāng ǒu zhào chū huā   bàn zhēng qián hòu    
zhōu zhōng cǎi lián   àn shàng yóu zi liǎng zàn xiāng kuī   yóu de shuāng měi    
qiè xiàng huā   huā yìng duì qiè xiū huā xiāng   shí xiū