補之竹卷

元代 顧瑛
碧眼胡兒叫橫玉,落日如盆照茅屋。美人清夢斷梅花,卻寫相思在修竹。
yǎn ér jiào hèng   luò pén zhào máo měi rén qīng mèng duàn méi huā   què xiě xiāng zài xiū zhú