不語僧

宋代 許棐
默坐蒲龕若塑成,客來惟聽小鐘鳴。卻嫌庭樹無禪力,時有風枝雨葉聲。
zuò kān ruò chéng   lái wéi tīng xiǎo zhōng míng què xián tíng shù chán shí   yǒu fēng zhī shēng