卜算子·雲破月高懸

宋代 呂渭老
雲破月高懸,照我雙雙淚。人在朱橋轉曲西,翠幕重重閉。要見索商量,見了還無計。心似長檠一點燈,到曉清清地。
yún yuè gāo xuán   zhào shuāng shuāng lèi rén zài zhū qiáo zhuǎn 西   cuì chóng chóng yào jiàn suǒ shāng liáng   jiàn le hái xīn shì zhǎng qíng diǎn dēng   dào xiǎo qīng qīng