卜算子 詠梅

宋代 陸游
驛外斷橋邊,寂寞開無主。 已是黃昏獨自愁,更著風和雨。 無意苦爭春,一任群芳妒。 零落成泥碾作塵,只有香如故。
wài duàn qiáo biān   kāi zhǔ
shì huáng hūn chóu   gèng zhù fēng
zhēng chūn   rèn qún fāng
líng luò chéng niǎn zuò chén   zhǐ yǒu xiāng