卜算子 其三

清代 鄭文焯
數點歲寒心,百尺蒼雲覆。落盡高花有好枝,玉骨如詩瘦。 臥影近池看,露坐移尊就。竹外何人倚暮寒,香支和衣透。
shǔ diǎn suì hán xīn   bǎi chǐ cāng yún luò jǐn gāo huā yǒu hǎo zhī   shī shòu    
yǐng jìn chí kàn   zuò zūn jiù zhú wài rén hán xiāng   zhī tòu