卜算子 復自和賦第四首 其五

宋代 向子諲
千古一靈根,本妙元明靜。道個如如已是差,莫認風番影。 枯木夜堂深,默坐時觀省。月落烏雞出戶飛,萬里關河冷。
qiān líng gēn   běn miào yuán míng jìng dào shì chà   rèn fēng fān yǐng    
táng shēn   zuò shí guān shěng yuè luò chū fēi wàn   guān lěng