卜算子·風急雁聲高

宋代 陳著
風急雁聲高,露冷蛩吟切。枕剩衾寒不耐煩,長是傷離別。望得眼兒穿,巴得心頭熱。且喜重陽節又來,黃菊花先發。
fēng yàn shēng gāo   lěng qióng yín qiè zhěn shèng qīn hán nài fán   cháng shì shāng bié wàng de yǎn ér chuān 穿   de xīn tóu qiě chóng yáng jié yòu lái   huáng huā xiān