卜算子(重陽後數日避亂行雙源山間,見菊復用前韻。時以九江郡懇辭未報)

宋代 向子諲
時菊碎榛叢,地僻柴門靜。誰道村中好客稀,明月和清影。 天地一蘧廬,夢事慵思省。若個知余懶是真,心已如灰冷。
shí suì zhēn cóng   chái mén jìng shuí dào cūn zhōng hào   míng yuè qīng yǐng
tiān   mèng shì yōng shěng ruò zhī lǎn shì zhēn   xīn huī lěng