卜算子

宋代 姜夔
摘蕊暝禽飛,倚樹懸冰落。下竺橋邊淺立時,香已漂流卻。 空徑晚煙平,古寺春寒惡。老子那花第一番,常恐吳兒覺。
zhāi ruǐ míng qín fēi   shù xuán bīng luò xià zhú qiáo biān qiǎn shí   xiāng piāo liú què
kōng jìng wǎn yān píng   chūn hán è lǎo zi huā fān   cháng kǒng ér jué