卜算子

宋代 楊無咎
平分月殿香,碎點金盤露。占斷秋光獨自芳,端稱觴飛羽。 謝了卻重開,若個花同侶。誰識靈心一點通,手捻空無語。
píng fēn yuè diàn 殿 xiāng   suì diǎn jīn pán zhàn duàn qiū guāng fāng   duān chēng shāng fēi
xiè liǎo què chóng kāi   ruò huā tóng shuí shí líng xīn diǎn tōng   shǒu niǎn kōng