卜算子

宋代 呂渭老
得酒解愁煩,多病還疏酒。本是多情失意人,此味如何受。 沈醉且高歌,不飲心常有。守著殘燈斗著眉,怎不腰肢瘦。
jiǔ jiě chóu fán   duō bìng hái shū jiǔ běn shì duō qíng shī rén   wèi shòu
shěn zuì qiě gāo   yǐn xīn cháng yǒu shǒu zhù cán dēng dòu zhù méi   zěn yāo zhī shòu