卜算子

宋代 朱敦儒
古澗一枝梅,免被園林鎖。路遠山深不怕寒,似共春相趓。 幽思有誰知,托契都難可。獨自風流獨自香,明月來尋我。
jiàn zhī méi   miǎn bèi yuán lín suǒ yuǎn shān shēn hán   shì gòng chūn xiāng duǒ
yōu yǒu shéi zhī   tuō dōu nán fēng liú xiāng   míng yuè lái xún