卜算子

明代 劉基
春去蝶先知,花落蜂難綴。草綠庭空不見人,愁共天無際。 鑿沼種荷看,水淺荷錢細。惟有青苔最可憐,欲上人衣袂。
chūn dié xiān zhī   huā luò fēng nán zhuì cǎo tíng kōng jiàn rén   chóu gòng tiān
záo zhǎo zhǒng kàn   shuǐ qiǎn qián wéi yǒu qīng tái zuì lián   shàng rén mèi