卜算子

宋代 陳瓘
黃了舊皮膚,最是風流處。多少紛紛陌上人,不聽春鵑語。 觸目是家山,到了須拈取。雲散長空月滿天,好個還鄉路。
huáng le jiù   zuì shì fēng liú chù duō shǎo fēn fēn shàng rén   tīng chūn juān
chù shì jiā shān   dào le niān yún sàn cháng kōng yuè mǎn 滿 tiān   hǎo huán xiāng