不寐

宋代 蔡戡
獨臥虛齋百念衰,枕邊猶有數枝梅。 青燈看盡愁腸斷,畫角吹殘旅夢回。 發為憂時渾欲雪,心存報國未全灰。 功名蹭蹬身先老,那更駸駸急景催。
zhāi bǎi niàn shuāi   zhěn biān yóu yǒu shù zhī méi  
qīng dēng kàn jǐn chóu cháng duàn   huà jiǎo chuī cán mèng huí  
wèi yōu shí hún xuě   xīn cún bào guó wèi quán huī  
gōng míng cèng dèng shēn xiān lǎo   gèng qīn qīn yǐng cuī