不寐

宋代 李新
不寐成孤坐,悠悠百感生。 燈明將續晝,鼓急欲移更。 藥熟知僮倦,杯殘任鼠爭。 羈懷忘未得,時作下階行。
mèi chéng zuò   yōu yōu bǎi gǎn shēng
dēng míng jiāng zhòu   gēng
yào shú zhī tóng juàn   bēi cán rèn shǔ zhēng
huái wàng wèi   shí zuò xià jiē xíng