卜居

宋代 劉敞
清波照蓽門,垂柳拂危軒。靜境偏相慰,鳴禽時一喧。 羨魚還結網,引水自疏源。嘯傲陶唐世,幽憂不可諼。
qīng zhào mén   chuí liǔ wēi xuān jìng jìng piān xiāng wèi míng   qín shí xuān    
xiàn hái jié wǎng   yǐn shuǐ shū yuán xiào ào táo táng shì yōu   yōu xuān