步澗壑上山隱

宋代 韓淲
秋山響松竹,漠漠起雲陰。褰裳過石瀨,望崖荒草深。 誰家窗戶開,少寄閒澹心。茗醑無不可,所畏塵霧侵。
qiū shān xiǎng sōng zhú   yún yīn qiān cháng guò shí lài wàng   huāng cǎo shēn    
shuí jiā chuāng hu kāi   shǎo xián dàn xīn míng suǒ   wèi chén qīn