不出

宋代 鄭獬
高臥即經旬,林間掛葛巾。 野雲閒照水,山鳥自啼春。 釀酒期佳客,開書見古人。 莓苔漬雙履,不識洛陽塵。
gāo jīng xún   lín jiān guà jīn  
yún xián zhào shuǐ   shān niǎo chūn  
niàng jiǔ jiā   kāi shū jiàn rén  
méi tái shuāng   shí luò yáng chén