步蟾宮·桂花馥郁清無寐

宋代 楊無咎
桂花馥郁清無寐。覺身在、廣寒宮裡。憶吾家、妃子舊遊,瑞龍腦、暗藏葉底。 不堪午夜西風起。更颭颭、萬絲斜墜。向曉來、卻是給孤園,乍驚見、黃金布地。
guì huā qīng mèi jué shēn zài guǎng hán gōng jiā fēi jiù yóu   ruì lóng nǎo àn cáng
kān 西 fēng gèng zhǎn zhǎn wàn xié zhuì xiàng xiǎo lái què shì gěi yuán   zhà jīng jiàn huáng jīn