剝棗

宋代 劉攽
棗下人不行,四旁生蒺藜。秋來見成實,粲粲青紅垂。 敲樹落碧瓦,濺石投赤磯。紛紛競口實,聊混兒女為。 樹上已空枝,樹下亦有蹊。人事但如此,桃李真自欺。
zǎo xià rén xíng   páng shēng qiū lái jiàn chéng shí càn   càn qīng hóng chuí    
qiāo shù luò   jiàn shí tóu chì fēn fēn jìng kǒu shí liáo   hùn ér wèi    
shù shàng kōng zhī   shù xià yǒu rén shì dàn táo   zhēn