伯兄輓詩

宋代 虞儔
鄰雞催曉破秋天,一枕邯鄲便脫蟬。 應了世間如夢幻,況於酒里得天全。 鴻陂曩昔聞謠鵠,下舍淒涼念擊鮮。 誰遣驚風吹雁序,不堪雪涕望新阡。
lín cuī xiǎo qiū tiān   zhěn hán dān biàn 便 tuō chán  
yīng le shì jiān mèng huàn   kuàng jiǔ tiān quán  
hóng bēi nǎng wén yáo   xià shè liáng niàn xiān  
shuí qiǎn jīng fēng chuī yàn   kān xuě wàng xīn qiān