趵突泉

清代 顧我錡
泰山之水環山來,陰崖汩汩逝不回。陡然一落不復見,渴馬立壁空崔嵬。 濟南城西天下絕,珍珠金線交橫發。伏流到此倏復通,平地跳出三白龍。 初疑風雨至,萬籟翻空波撼地。繼若驪宮傾,珠璣瑟瑟騰光晶。 雷奔箭激不可以逼視,夭矯勢欲升天行。其旁有高樓,縹緲如仙靈。 流丹百仞映涯涘,飛沫萬點噴檐楹。揮手倚樓坐,對此可以傾醁醽。 吾聞匡廬瀑,天紳倒掛雙峰麓。又聞太華頂,綠淨紅酣池萬頃。 未若茲水虛可驚,倒行逆出相喧爭。乘風我欲破空去,轉恐平地洪濤生。
tài shān zhī shuǐ huán shān lái   yīn shì huí dǒu rán luò jiàn   kōng cuī wéi
nán chéng 西 tiān xià jué   zhēn zhū jīn xiàn jiāo héng liú dào shū tōng   píng tiào chū sān bái lóng
chū fēng zhì   wàn lài fān kōng hàn ruò gōng qīng   zhū téng guāng jīng
léi bēn jiàn shì   yāo jiǎo shì shēng tiān xíng páng yǒu gāo lóu   piāo miǎo xiān líng
liú dān bǎi rèn yìng   fēi wàn diǎn pēn yán yíng huī shǒu lóu zuò   duì qīng líng
wén kuāng   tiān shēn dào guà shuāng fēng yòu wén tài huá dǐng   jìng hóng hān chí wàn qǐng
wèi ruò shuǐ jīng   dǎo xíng chū xiāng xuān zhēng chéng fēng kōng   zhuǎn kǒng píng hóng tāo shēng