伯父送先人下第歸蜀詩云人稀野店休安枕路入

宋代 蘇軾
索漠齊安郡,従來著放臣。 如何風雪裡,更送獨歸人。 瘦骨寒將斷,衰髯摘更稀。 未甘為死別,猶恐得生歸。 日上氣暾江,雪晴光眩野。 記取到家時,鋤櫌吾正把。 月明穿破裘,霜雪澀孤劍。 歸來閉戶坐,默數來時店。 諸兄無可寄,一語會須酬。 晚歲俱黃髮,相看萬事休。 故人如念我,為說瘦欒欒。 尚有身為患,已無心可安。 吾兄喜酒人,今汝亦能飲。 一杯歸誦此,萬事邯鄲枕。 東阡在何許,寒食江頭路。 哀哉魏城君,宿草荒新墓。 臨分亦泫然,不為窮途泣。 東阡時一到,莫遣牛羊入。 我夢隨汝去,東阡松柏青。 卻入西州門,永愧北山靈。 乞墦何足羨,負米可忘艱。 莫為無車馬,含羞入劍關。 我坐名過實,歡嘩自招損。 汝幸無人知,莫厭家山穩。 竹笥與練裙,隨時畢婚嫁。 無事若相思,征鞍還一跨。 萬里卻來日,一庵仍獨居。 應笑謀生拙,團團如磨驢。
suǒ ān jùn   cóng lái zhù fàng chén  
fēng xuě   gèng sòng guī rén  
shòu hán jiāng duàn   shuāi rán zhāi gèng  
wèi gān wèi bié   yóu kǒng shēng guī  
shàng tūn jiāng   xuě qíng guāng xuàn  
dào jiā shí   chú yōu zhèng  
yuè míng chuān 穿 qiú   shuāng xuě jiàn  
guī lái zuò   shù lái shí diàn  
zhū xiōng   huì chóu  
wǎn suì huáng   xiāng kàn wàn shì xiū  
rén niàn   wèi shuō shòu luán luán  
shàng yǒu shēn wéi huàn   xīn ān  
xiōng jiǔ rén   jīn néng yǐn  
bēi guī sòng   wàn shì hán dān zhěn  
dōng qiān zài   hán shí jiāng tóu  
āi zāi wèi chéng jūn   宿 cǎo huāng xīn  
lín fēn xuàn rán   wéi qióng  
dōng qiān shí dào   qiǎn niú yáng  
mèng suí   dōng qiān sōng bǎi qīng  
què 西 zhōu mén   yǒng kuì běi shān líng  
fán xiàn   wàng jiān  
wèi chē   hán xiū jiàn guān  
zuò míng guò shí   huān huā zhāo sǔn  
xìng rén zhī   yàn jiā shān wěn  
zhú liàn qún   suí shí hūn jià  
shì ruò xiāng   zhēng ān hái kuà  
wàn què lái   ān réng  
yīng xiào móu shēng zhuō   tuán tuán