伯父靜庵公山池一首

明代 王世貞
昔我游茲園,申慕憺忘歸。園景非一態,事事令人怡。 白雲團幽荔,朱卉冠陰崖。疏沼延夕星,裁篁導春澌。 潛鱗乘吹起,宿羽應候啼。謀奇開新術,戒返惑故蹊。 澗飲分霓渴,館宿遜霞棲。束帛違丘賁,懸金厭時夷。 去家不廿載,陵谷忽中移。前逵改宿蔦,後堂滋旅葵。 灌木代絲弦,宮往商不之。回盻追前邈,撫景虞後衰。 所以羊鉅平,游峴發清徽。復聞桓司馬,攀條泫然悲。 寓形靡不消,垂言將庶幾。
yóu yuán   shēn dàn wàng guī yuán jǐng fēi tài shì   shì lìng rén    
bái yún tuán yōu   zhū huì guān yīn shū zhǎo yán xīng cái   huáng dǎo chūn    
qián lín chéng chuī   宿 yìng hòu móu kāi xīn shù jiè   fǎn huò    
jiàn yǐn fēn   guǎn 宿 xùn xiá shù wéi qiū bēn xuán   jīn yàn shí    
jiā niàn 廿 zài   líng zhōng qián kuí gǎi niǎo 宿 hòu   táng kuí    
guàn dài xián   gōng wǎng shāng zhī huí zhuī qián miǎo   jǐng hòu shuāi    
suǒ yáng píng   yóu xiàn qīng huī wén huán pān   tiáo xuàn rán bēi    
xíng xiāo   chuí yán jiāng shù