宋代 李之儀
休論莫莫與休休,老眼逢春且暫留。未必餘寒更能久,祇因殘蕊易為揉。 及時行樂何妨剩,感物興懷漫自愁。南北生涯等羈旅,定應無著是清流。
xiū lùn xiū xiū   lǎo yǎn féng chūn qiě zàn liú wèi hán gēng néng jiǔ   yīn cán ruǐ wèi róu
shí háng fáng shèng   gǎn xīng huái màn chóu nán běi shēng děng   dìng yīng zhuó shì qīng liú