避賊

宋代 張嵲
避賊入深谷,乘桴復悠悠。 四顧江上山,群峰如薺稠。 是時雪霜霽,林壑氛霧收。 茂樹蔭石壁,澄潭深不流。 蓧盪擁荒崗,沖飈忽颼飀。 山深水更佳,溪喧鳥啼幽。 平昔慕尋勝,所見良未儔。 舉世逢禍樞,我獨成茲游。 暫賞興復闌,自誷寬百憂。 舍棹陟絕巘,林光與雲浮。 卻觀來時江,碧線縈長洲。 一室苟自安,兩飯無餘求。 彼蒼未厭亂,生民何時休。 傳聞敵人營,近在瀕漢州。 尚恐復飄轉,詎敢辭淹留。 已與農父言,傭耕事田疇。 耘耔紓井田,蠶績充衣裘。 尚享黃髮期,庶幾諧首丘。
zéi shēn   chéng yōu yōu  
jiāng shàng shān   qún fēng chóu  
shì shí xuě shuāng   lín fēn shōu  
mào shù yīn shí   chéng tán shēn liú  
diào dàng yōng huāng gǎng   chōng biāo sōu liú  
shān shēn shuǐ gèng jiā   xuān niǎo yōu  
píng xún shèng   suǒ jiàn liáng wèi chóu  
shì féng huò shū   chéng yóu  
zàn shǎng xīng lán   wǎng kuān bǎi yōu  
shě zhào zhì jué yǎn   lín guāng yún  
què guān lái shí jiāng   xiàn yíng cháng zhōu  
shì gǒu ān   liǎng fàn qiú  
cāng wèi yàn luàn   shēng mín shí xiū  
chuán wén rén yíng   jìn zài bīn hàn zhōu  
shàng kǒng piāo zhuǎn   gǎn yān liú  
nóng yán   yōng gēng shì tián chóu  
yún shū jǐng tián   cán chōng qiú  
shàng xiǎng huáng   shù xié shǒu qiū