畢孝子寧古塔負祖父骨歸里

宋代 余京
混同江畔沙草黃,陰雲晝翳天無光。羈囚廿載老為鬼,往往夜哭思家鄉。 虬山孝子痛父戍,齎志窮荒願身赴。蕙蘭憔悴悲春暉,早向秋風委霜露。 鐵嶺遼河五十秋,旅魂漠漠傷淹留。雞竿明詔下鰲禁,忽許枯骼還山丘。 孝子遺孤年已壯,帝闕奔號請歸葬。西曹求檄頒故遲,躑躅京華家破喪。 萬里窮多事遠征,饕風密雪逾長城。呵冰鬚髮曉每凍,聞角區脫宵常驚。 幽泉負骨旋鄉里,馬鬣齊封堂斧似。兩世精誠事竟成,不愧一門雙孝子。
hùn tóng jiāng pàn shā cǎo huáng   yīn yún zhòu tiān guāng qiú niàn zài 廿 lǎo wèi guǐ wǎng   wǎng jiā xiāng    
qiú shān xiào tòng shù   zhì qióng huāng yuàn shēn huì lán qiáo cuì bēi chūn huī zǎo   xiàng qiū fēng wěi shuāng    
tiě lǐng liáo shí qiū   hún shāng yān liú gān míng 竿 zhào xià áo jìn   hái shān qiū    
xiào nián zhuàng   quē bēn hào qǐng guī zàng cáo 西 qiú bān chí zhí   zhú jīng huá jiā sàng    
wàn qióng duō shì yuǎn zhēng   tāo fēng xuě cháng chéng bīng xiǎo měi dòng wén   jiǎo tuō xiāo cháng jīng    
yōu quán xuán xiāng   liè fēng táng shì liǎng shì jīng chéng shì jìng chéng   kuì mén shuāng xiào