避暑

宋代 韓淲
亭午暑未涼,竹陰訪泉石。泉源徹底清,石色半痕碧。 幽處鳥聲流,閒中人意適。風微一幅巾,林深轉虛寂。
tíng shǔ wèi liáng   zhú yīn fǎng quán shí quán yuán chè qīng shí   bàn hén    
yōu chù niǎo shēng liú   xián zhōng rén shì fēng wēi jīn lín   shēn zhuǎn