避暑

宋代 李覯
富貴責且重,慚恥心如何。貧賤事易了,飽煖幸已多。 大熱火天下,虛堂枕山阿。拔俗嫌人影,考古分賢科。 漱冷齒雙噤,飲香顏半酡。一跣或移日,遇狂還自歌。 去就各有志,彼此無相訶。原憲豈嘗病,賜也徒來過。
guì qiě zhòng   cán chǐ xīn pín jiàn shì le   bǎo nuǎn xìng duō
huǒ tiān xià   táng zhěn shān ē xián rén yǐng   kǎo fēn xián
shù lěng chǐ shuāng jìn   yǐn xiāng yán bàn tuó xiǎn huò   kuáng hái
jiù yǒu zhì   xiāng yuán xiàn cháng bìng   lái guò