避暑

唐代 李頻
當暑憶歸林,陶家借柳陰。蟬從初伏噪,客向晚涼吟。 白日欺玄鬢,滄江負素心。神仙倘有術,引我出幽岑。
dāng shǔ guī lín   táo jiā jiè liǔ yīn chán cóng chū zào   xiàng wǎn liáng yín
bái xuán bìn   cāng jiāng xīn shén xiān tǎng yǒu shù   yǐn chū yōu cén