病中有作

宋代 吳芾
吾年七十五,一朝忽患瘧。 仍害及老妻,對床更撼鐸。 寒時寒如冰,熱後熱如灼。 既去還復來,如與我有約。 連日莫能休,盡室皆驚愕。 飲啖一不忺,形骸頓如削。 細思豈無因,良由賦分薄。 本是農家子,只合事耕作。 既已得美民,復有歸田樂。 已是無福當,又不知慚怍。 遂至瘧鬼憎,故意來相虐。 作詩告天公,縱我有過惡。 願天少垂憐,疾痛且潤略。 但速賜之死,莫令我知覺。 一生纏世網,正欲解其縛。 假使壽百年,寧免此一著。 不如早歸藏,且免論強弱。 我非畏死人,久已辦棺槨。
nián shí   zhāo huàn nüè
réng hài lǎo   duì chuáng gèng hàn duó
hán shí hán bīng   hòu zhuó
hái lái   yǒu yuē
lián néng xiū   jìn shì jiē jīng è
yǐn dàn xiān   xíng hái dùn xuē
yīn   liáng yóu fēn báo
běn shì nóng jiā   zhī shì gēng zuò
měi mín   yǒu guī tián
shì dāng   yòu zhī cán zuò
suì zhì nüè guǐ zēng   lái xiāng nüè
zuò shī gào tiān gōng   zòng yǒu guò è
yuàn tiān shǎo chuí lián   tòng qiě rùn lüè
dàn zhī   lìng zhī jué
shēng chán shì wǎng   zhèng jiě
jiǎ shǐ 使 shòu bǎi nián   níng miǎn zhù
zǎo guī cáng   qiě miǎn lùn qiáng ruò
fēi wèi rén   jiǔ bàn guān guǒ