病中夜讀朱博士詩

宋代 蘇軾
病眼亂燈火,細書數塵沙。 君詩如秋露,淨我空中花。 古語多妙寄,可識不可夸。 巧笑在瓶頰,哀音如摻撾。 曾坑一掬春,紫餅供千家。 懸知貴公子,醉眼無真茶。 崎嶇爛石上,得此一寸芽。 緘封勿浪出,湯老客未嘉。
bìng yǎn luàn dēng huǒ   shū shù chén shā  
jūn shī qiū   jìng kōng zhōng huā  
duō miào   shí kuā  
qiǎo xiào zài píng jiá   āi yīn càn zhuā  
zēng kēng chūn   bǐng gōng qiān jiā  
xuán zhī guì gōng   zuì yǎn zhēn chá  
làn shí shàng   cùn  
jiān fēng làng chū   tāng lǎo wèi jiā