病中言懷四首 其一

明代 李東陽
三年病後強趨朝,又擁重門臥寂寥。夢繞千山心不定,枕欹雙臂力全消。 籠燈月暗疑無影,園雪風稀未滿條。睡起忽然忘握髻,不勝愁鬢晚飄蕭。
sān nián bìng hòu qiáng cháo   yòu yōng chóng mén liáo mèng rào qiān shān xīn dìng zhěn   shuāng quán xiāo    
lóng dēng yuè àn yǐng   yuán xuě fēng wèi mǎn 滿 tiáo shuì rán wàng   shèng chóu bìn wǎn piāo xiāo