病中試新茶

明代 唐順之
久不窺園圃,多應遍落花。生涯只本草,歲月又新茶。 婚嫁身多債,詩書眼尚遮。病來都忘卻,恰似老僧伽。
jiǔ kuī yuán   duō yìng biàn luò huā shēng zhǐ běn cǎo suì   yuè yòu xīn chá    
hūn jià shēn duō zhài   shī shū yǎn shàng zhē bìng lái dōu wàng què qià   lǎo sēng qié