病中放言五首

宋代 韓元吉
松窗永日度冰颸,坐覺清陰寸寸移。 境靜故應閒可樂,形臞猶有閏相隨。 塵埃末路思千里,風露何年飽一枝。 百歲窮通吾自了,閉門長詠子桑詩。
sōng chuāng yǒng bīng   zuò jué qīng yīn cùn cùn  
jìng jìng yīng xián   xíng yóu yǒu rùn xiāng suí  
chén āi qiān   fēng nián bǎo zhī  
bǎi suì qióng tōng le   mén cháng yǒng sāng shī