丙寅九月二十日同蔣穎叔從長干雨中登高座寺詩

宋代 王安禮
弭節蕭帝寺,驅車成子岡。莽卉翳塗泥,霖雨沾衣裳。 躋攀踰百尋,險滑步寸量。生公不可見,雨花空此堂。 當時聽說法,神鬼久已藏。煙雲渺無窮,淒風來我旁。 山川萬邑屋,所見未毫芒。駕言吾將歸,重勞徒御將。 遲明羲與和,宇宙觀暄暘。安行凌太虛,曠朗觀八荒。
jié xiāo   chē chéng zi gāng mǎng huì lín   zhān shang    
pān bǎi xún   xiǎn huá cùn liàng shēng gōng jiàn   huā kōng táng    
dāng shí tīng shuō   shén guǐ jiǔ cáng yān yún miǎo qióng   fēng lái páng    
shān chuān wàn   suǒ jiàn wèi háo máng jià yán jiāng guī zhòng   láo jiāng    
chí míng   zhòu guān xuān yáng ān xíng líng tài kuàng   lǎng guān huāng