病退

宋代 蘇轍
冷枕單衣小竹床,臥聞秋雨滴心涼。 此間本淨何須洗,是病皆空豈有方。 示疾維摩元自在,放身南嶽離思量。 病根欲去真元在,中夜夢遊何有鄉。
lěng zhěn dān xiǎo zhú chuáng   wén qiū xīn liáng  
jiān běn jìng   shì bìng jiē kōng yǒu fāng  
shì wéi yuán zai   fàng shēn nán yuè liáng  
bìng gēn zhēn yuán zài   zhōng mèng yóu yǒu xiāng