病蘇憶王徐二子

明代 李攀龍
伏枕高樓白日徂,夢回春色杳相扶。風流轉覺中原盡,海岳驚看我輩孤。 寒雪千山雙鬢老,浮雲萬里尺書無。也知俱壯觀濤興,只是漂零不可呼。
zhěn gāo lóu bái   mèng huí chūn yǎo xiāng fēng liú zhuǎn jué zhōng yuán jǐn   hǎi yuè jīng kàn bèi
hán xuě qiān shān shuāng bìn lǎo   yún wàn chǐ shū zhī zhuàng guān tāo xīng   zhǐ shì piāo líng