丙戍上元後和昌英叔李花

宋代 楊萬里
春暖何緣雪壓山,香來初認李花繁。 露酣月藥蒼茫外,梅與山礬伯仲間。 剩雨殘風底無賴,明朝後日不堪看。 泥深小忍春遊腳,猶遣青童去一攀。
chūn nuǎn yuán xuě shān   xiāng lái chū rèn huā fán  
hān yuè yào cāng máng wài   méi shān fán zhòng jiān  
shèng cán fēng lài   míng cháo hòu kān kàn  
shēn xiǎo rěn chūn yóu jiǎo   yóu qiǎn qīng tóng pān