病甚夢召至帝所獲宥覺而頓愈遂賦

宋代 文天祥
臥聽風雷叱,天官赦小臣。 平生無害物,不死復為人。 道德門庭遠,君親念慮新。 自憐螻蟻輩,豈意動蒼旻。
tīng fēng léi chì   tiān guān shè xiǎo chén  
píng shēng hài   wéi rén  
dào mén tíng yuǎn   jūn qīn niàn xīn  
lián lóu bèi   dòng cāng mín