病犬

宋代 秦觀
犬以守禦用,老憊將何為。踉蹌劣於行,累然抱渴飢。 主人恩義易,勿為升斗資。黽勉不肯去,猶若戀藩籬。 屠膾意得逞,烹庖在須斯。糟糠固非意,豚矢同一時。 念昔初得寵,青韁纏閟絲。飼養候饑飽,動止常相隨。 胡云不終始,委逐在衰遲。犬死不足道,固為主人悲。
quǎn shǒu yòng   lǎo bèi jiāng wéi liàng qiàng liè xíng   lèi rán bào
zhǔ rén ēn   wèi shēng dǒu mǐn miǎn kěn   yóu ruò liàn fān
kuài de chěng   pēng páo zài zāo kāng fēi   tún shǐ tóng shí
niàn chū chǒng   qīng jiāng chán yǎng hòu bǎo   dòng zhǐ cháng xiāng suí
yún zhōng shǐ   wěi zhú zài shuāi chí quǎn dào   wéi zhǔ rén bēi